CongDanQuocTe.comVận hành đời sống xuyên biên giới
Kết nối cộng đồng

Hoà nhập nơi đang sống: những bước thực tế

Hoà nhập không phải một trạng thái tinh thần mà là một tập kỹ năng và quan hệ — và cả hai đều xây được bằng việc cụ thể.

a neighbourhood noticeboard with several printed sheets pinned to it under a small roof

Hoà nhập không phải một trạng thái tinh thần mà là một tập kỹ năng và quan hệ cụ thể. Cả hai đều xây được bằng những việc làm được, và bài này liệt kê chúng theo thứ tự đầu tư ít công nhất trước.

Ngôn ngữ: mức nào là đủ cho việc gì

Đặt mục tiêu theo việc, không theo trình độ.

Mức tự lo việc hằng ngày: mua bán, hỏi đường, gọi điện đặt lịch, nói chuyện với giáo viên của con. Đây là mức thay đổi chất lượng sống nhiều nhất và cũng dễ đạt nhất.

Mức làm việc: tuỳ ngành, và nhiều ngành cần ít hơn người ta tưởng.

Mức xã hội: nói chuyện phiếm, hiểu đùa, theo được câu chuyện trong nhóm. Đây là mức khó nhất và cũng là mức quyết định bạn có bạn bè bản địa hay không.

Cách học hiệu quả nhất cho người bận: gắn với việc đang làm — học từ vựng của lĩnh vực mình cần, tập những câu mình sẽ dùng tuần này. Học có mục đích cụ thể luôn bền hơn học theo giáo trình chung.

Hiểu hệ thống ở nơi mình sống

Phần ít lãng mạn nhưng giải quyết nhiều vấn đề nhất.

Biết mình đi đâu khi có việc gì — y tế, hành chính, trường học, tranh chấp, khẩn cấp. Một trang ghi các đầu mối này là công cụ hoà nhập thực dụng nhất.

Hiểu các nghĩa vụ cơ bản ở nơi mình sống — đăng ký, khai báo, đóng góp theo kỳ.

Biết quyền cơ bản của mình với tư cách người cư trú: về y tế, giáo dục, lao động, và khi làm việc với cơ quan công quyền.

Và hỏi khi không rõ. Ở nhiều nơi, các cơ quan có bộ phận hỗ trợ người mới tới, và nhiều người không biết là có.

Quan hệ hằng ngày

Bốn chỗ mà quan hệ bản địa hình thành tự nhiên nhất.

Hàng xóm. Chào hỏi đều, giúp một việc nhỏ khi tiện. Quan hệ hàng xóm là loại rẻ nhất để xây và hữu ích nhất khi có việc.

Trường học của con. Đi họp, tham gia một hoạt động, làm quen với phụ huynh khác. Đây là cửa ngõ tự nhiên nhất vào cộng đồng địa phương.

Nơi làm việc. Nhận lời khi được rủ, kể cả khi ngôn ngữ còn khó — người ta nhớ ai có mặt.

Một hoạt động đều đặn ngoài giờ. Thể thao, lớp học, hoạt động tình nguyện, một nhóm sở thích. Điểm chung: gặp cùng một nhóm người lặp lại — đó là điều kiện để quan hệ hình thành, và nó quan trọng hơn hoạt động là gì.

Bốn việc nhỏ tạo khác biệt lớn

Ít công, kết quả rõ.

Học cách phát âm tên mình theo cách người bản địa đọc được, và cũng dạy họ cách đọc đúng nếu bạn muốn. Việc nhỏ này gỡ bỏ một rào cản ở mọi lần làm quen.

Nhớ vài mốc trong năm của nơi mình sống và tham gia một cách nhẹ nhàng.

Mời người khác tới nhà một lần. Ở nhiều nơi, đây là bước chuyển từ quen sang thân, và người mới tới thường chờ được mời thay vì mời trước.

Và trả lời khi được hỏi về nơi mình đến. Phần lớn câu hỏi về gốc gác là tò mò thiện chí; trả lời ngắn và tự nhiên thường mở ra một cuộc trò chuyện thật.

Khi thấy khó

Ba điều thực tế.

Ba năm đầu thường khó với hầu hết mọi người. Điều này ít được nói ra nên nhiều người tưởng chỉ mình mình vậy.

Thất bại trong giao tiếp không phải thước đo về bạn. Nói sai, hiểu nhầm, bị hỏi lại — đây là chi phí bình thường của việc sống bằng ngôn ngữ thứ hai, và nó giảm dần.

Và nếu thấy nặng nề kéo dài, đó là điều nên nói với ai đó. Cô lập kéo dài ảnh hưởng tới sức khoẻ thật, và ở nhiều nơi có hỗ trợ cho người mới tới — hỏi ở cơ sở y tế ban đầu hoặc ở trung tâm cộng đồng địa phương.

Ngôn ngữ cần tới mức nào là đủ?

Đặt mục tiêu theo việc: mức tự lo việc hằng ngày thay đổi chất lượng sống nhiều nhất và dễ đạt nhất; mức làm việc tuỳ ngành; mức xã hội khó nhất nhưng quyết định bạn có bạn bè bản địa hay không.

Việc hoà nhập thực dụng nhất là gì?

Biết mình đi đâu khi có việc gì — y tế, hành chính, trường học, khẩn cấp. Một trang ghi các đầu mối này giải quyết nhiều vấn đề hơn bất kỳ việc nào khác.

Quan hệ với người bản địa hình thành ở đâu?

Bốn chỗ: hàng xóm, trường học của con, nơi làm việc, và một hoạt động đều đặn ngoài giờ. Điểm chung là gặp cùng một nhóm người lặp lại — điều đó quan trọng hơn hoạt động là gì.

Nếu thấy khó hoà nhập thì sao?

Ba năm đầu thường khó với hầu hết mọi người, và thất bại trong giao tiếp là chi phí bình thường của việc sống bằng ngôn ngữ thứ hai. Nếu thấy nặng nề kéo dài thì nên nói với ai đó — nhiều nơi có hỗ trợ cho người mới tới.

Cần tư vấn cụ thể cho trường hợp của bạn?

Chúng tôi sẽ liên hệ trong vòng 24 giờ.

Đăng ký tư vấn ngay

Bài viết liên quan

Bạn cần hỗ trợ thêm?

Để lại thông tin, chúng tôi sẽ liên hệ trong 24 giờ.

hoặc
Gọi ngay +849.219.219.88